Phó Lê lật qua lật lại cái chén để xem xét, thậm chí cô còn dùng đầu lưỡi liếm, mới xác nhận trong chén thật sự không có gì.
Phó Lê cảm thấy thất vọng, có thể dư lại một giọt cũng tốt, sau đó pha loãng ra, dùng để tưới ruộng, nhất định không hiệu quả bằng nho này, nhưng chắc là có thể tăng sản lượng cây công nghiệp.
Gần đây cô xem chương trình nông nghiệp đến nghiện, trong mơ đều là nghiên cứu hạt giống, tìm mọi cách để trồng trọt.
Đến nỗi cô có một loại ý nghĩ, cô muốn thi vào đại học nông nghiệp, sau khi tốt nghiệp thì đi làm việc ở viện nghiên cứu nông nghiệp, nghiên cứu ra cách nâng cao sản lượng cây lương thực. Nếu có một giọt linh tuyền này, nói không chừng cô có thể nghiên cứu ra cái gì thì sao.
Phó Lê thở dài tiếc nuối.
Hệ thống không nhìn nổi cô ngốc nghếch như vậy, nó nói thẳng: "Nước linh tuyền có thể tái sinh, khoảng chừng mười lăm ngày đến một tháng là chén ngọc có thể sản sinh ra một giọt, tích góp một vài chục năm là có thể được một chén nhỏ."
Phó Lê: "!!”
Niềm vui tới quá đột ngột!
Phó Lê vui vẻ nói: "Cái gì ngươi cũng biết, vậy mà không nhắc nhở ta ngay từ đầu, nếu không sao ta có thể tưới hết cả chén cho thực vật chứ? Ngươi nói xem, có phải ngươi cố ý hay không, cố ý mượn cớ lừa nho của ta?"
Hệ thống:..."
Phó Lê hỏi mấy lần hệ thống cũng không trả lời, nó trực tiếp chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730380/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.