Hơn nữa lúc cô đi WC phát hiện nơi này có vòi nước, hẳn là vòi sen trong phòng tắm khách sạn trong huyện thành mà Phó Đào hay khoác lác trong miệng.
Cô chưa từng ở khách sạn, nhưng cô có thể sử dụng nó trong bệnh viện.
Xem ra không cần thúc giục Lăng Nghị để cô xuất viện trong đêm rồi, anh thấy cô xuống giường đi vài bước thôi cũng đã đen mặt, nếu thật sự xuất viện anh phỏng chừng muốn điên lên mất.
Phó Lê xem xét địa điểm, thậm chí thời cơ để Lăng Nghị giúp cô tắm rửa, lý do cũng nghĩ kỹ rồi, nhưng mà không mở miệng được.
Cô lại lần nữa nằm lên trên giường, gặm quả táo Lăng Nghị mới mua cho, ánh mắt hoảng hốt, dáng vẻ kỳ quái.
Ngay cả Lăng Nghị cũng nhìn ra. Lúc đầu anh tưởng đâu quả táo lớn quá cô ăn không tiện nên mới cắt vỏ táo, rồi cắt thành miếng nhỏ, để Phó Lê dùng nĩa cắm ăn. Sau đó anh phát hiện lực chú ý của cô không để trên việc ăn.
Lăng Nghị nhìn phòng vệ sinh, đột nhiên nhanh trí hỏi: "Muốn tắm rửa à?"
Phó Lê: ”...”
Cô theo bản năng gật đầu.
Lăng Nghị nhíu mày: "Không được. Miệng vết thương còn chưa tốt lên, dính nước dễ bị nhiễm trùng, hơn nữa gạch men sứ ở chỗ đó quá trơn, em mà té ngã thì sao giờ?”
Phó Lê cũng không biết tại sao mình lại thế này, sau khi nghe xong những lời này cô ấm ức chịu thiệt nói: "Không phải còn có anh à?”
Lăng Nghị: ”....
Phó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730369/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.