Ông ta cho rằng Phó Lê sẽ nhìn mặt mũi bác cả của ông ta mà đồng ý, không ngờ cô lại từ chối trắng trợn như vậy... Còn làm trò trước mặt công nhân.
Chú ý đến tên công nhân trẻ tuổi vừa nãy còn mới bị dọa đến vẻ mặt sợ hãi lúc này liếc mắt nhìn ông ta, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ.
Phó Cường tức giận đến nỗi ngón tay phát run, mặt đỏ lên.
Ông ta vung cánh tay trong lỗ mũi hừ một tiếng, sau đó xoay người rời đi.
Lúc này một viên thịt tròn đột nhiên từ đường cái chạy đến trực tiếp phóng đến trước mặt Phó Lê, trên mặt hắn ta tràn đầy dữ tợn và tức giận: "Được lắm, mày không cho tao vào làm trong nhà máy thì tao sẽ đốt cái nhà máy này, không chỉ muốn đốt nhà máy còn muốn độc chết mấy con súc sinh đó, xem xem mày bán thế nào!"
Phó Lê không đặt lời uy hiếp của Phó Hâm ở trong lòng, cô xoay người rời đi: "Được đó, tôi chờ."
Phó Hâm thấy cô không có sợ hãi chút nào tức giận đến mức nâng cánh tay múa may, nhìn thấy giàn giáo xây phòng xong còn dư lại bên cạnh, hai mắt hắn liền sáng ngời.
"Bốp" một tiếng, một loạt giàn giáo toàn bộ ngã xuống, trên đó có đầy các công cụ xây dựng, nửa cục gạch vứt đi, ống sơn tường rơi đầy đất.
Phó Lê vừa mới đi được một bước đã cảm thấy cái ót tê rân, đôi mắt chỉ kịp nhìn thấy vẻ mặt thất thố kinh hoàng của Lăng Nghị đã nặng nề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730367/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.