Nhưng sau lần kể chuyện cười người lớn lần trước, cô biết rằng nhiệm vụ của hệ thống không thể không làm, hậu quả của việc không làm cô không biết... nhưng cảm giác là sẽ không phải là kết cục gì tốt lắm.
Có lẽ hệ thống cũng biết việc này làm khó cô, cho nên đã cho thời hạn mười ngày.
Nhưng mười ngày... sao cô có thể làm được chứ.
Phó Lê mơ mơ hồ hồ nghĩ cũng không chú ý đến người bên cạnh.
Lăng Nghị rửa chân cho cô xong nửa ôm cô lên trên giường đất, đắp chăn thay cô sau đó cúi người hôn lên cái trán của cô một cái: "Ngủ sớm chút."
Nghe được tiếng đóng cửa chói tai Phó Lê mới giật mình bừng tỉnh.
Người làm quấy rầy tâm trí của cô đã đi rồi.
Phó Lê cả đêm ngủ không ngon giấc, lăn qua lộn lại như lật bánh rán, cảm giác cô như chính mình bị đặt lên trên lửa mà nướng.
*
Qua hai ngày nhà máy thức ăn gia súc đã đi vào sản xuất, Lăng Nghị trông coi hai ngày sau đó phát hiện các nhân viên làm việc đều rất cố gắng, thức ăn chăn nuôi mới mẻ được gia công tạo ra, một số dùng để cung cấp cho heo mới mua của trại chăn nuôi, một số dùng để vận chuyển lên cho bộ đội trên sa mạc.
Bởi vì có quan hệ với Nam Thừa Chí nên tiền đối phương trả cũng rất rộng rãi, sau khi số lượng thức ăn chăn nuôi chuyến đầu mới được chuyển đến liền đưa tiền ngay.
Lăng Nghị nhận được tiền, chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730364/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.