Phó Đào chỉ cần liếc mắt một cái đã biết cô gái này là kẻ địch của mình, là chướng ngại vật ngăn cản cô ta gả vào nhà hào môn— đúng, bây giờ cô ta đã biết Lâm Hồng Phi là con trai của quan lớn, thường xuyên sẽ có những người mặc quần áo không tâm thường đến tìm hắn ta, rất cung kính với hắn ta.
Phó Đào đối với thân phận con dâu hào môn nhất định phải có được, cô ta đã luôn đối xử với Lâm Hồng Phi như là vật sở hữu của mình, mấy ngày nay đều ở bên thôn Tây Vương đấu trí đấu dũng với cô gái kia.
Hôm nay cô ta sai cô gái đi mua thuốc lá cho Lâm Hồng Phi, để cho mình có thời gian một mình độc chiếm hắn ta. Chỉ là lúc cô ta đi vào không khéo lắm, Lâm Hồng Phi đang nói chuyện với người khác, lúc mà hắn ta nói chuyện với người khác đều cấm cô ta vào, Phó Đào liên đứng chờ bên cửa, mơ hồ nghe được bọn họ nói—
"Kinh doanh không tệ lắm, phải không?”
Bành Chân gật đầu: "Tôi nằm vùng đếm, một ngày ít nhất có thể bán được hơn một trăm.
Lâm Hồng Phi xùy một tiếng, trong năm này mà một ngày có thể kiếm được mấy chục đồng tiền đúng là đãi ngộ của nữ chính truyện ngọt sủng. Nhưng vậy thì đã sao, gặp phải hắn ta sẽ khiến cho cô không vui nổi nữa.
Hắn ta cười cười: "Tôi nhớ là ở ngõ sau có một đống rác, chuột chết rất nhiều, cậu biết nên làm gì rồi đó."
Bành Chân âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730347/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.