Ngay cả Chiêu Đệ cũng thế, nhìn thấy Lăng Nghị rồi thì có thể trốn sẽ lập tức trốn, có thể không nói lời nào thì sẽ liên không nói.
Cô không thể thay đổi cách nhìn của từng người dành cho anh, nhưng chỉ cần Lăng Nghị thi đậu đại học, những người trong thôn nhất định sẽ không đối xử với anh bằng thái độ đó nữa.
Với lại, các chị thanh niên tri thức có nói... Trời đất bao la, sẽ không chỉ dừng lại ở một góc huyện Quảng này. Cô cũng muốn Lăng Nghị giống như một chú chim ưng, bay lượn trong thế giới rộng lớn.
Lăng Nghị gãi gãi đầu, anh khó xử chau mày, dáng vẻ trông rất hung ác.
Lúc hai người bọn họ nói chuyện, Lăng Tuệ đã sớm chạy như bay đến quán ăn, cô nhóc và Chiêu Đệ ở sau màn xem náo nhiệt.
Chiêu Đệ rất là lo lắng, vẻ mặt của Lăng Nghị trông rất táo bạo, chắc không phải anh muốn đánh Lê Tử chứ?
Lăng Tuệ nhìn cô ấy một cái, cô nhóc nhỏ giọng nói: "Anh em không đánh người nữa đâu, anh ấy mà đánh chị dâu thì sẽ không phải là người nữa."
Chiêu Đệ: ”...”
Làm sao bây giờ, hình như cô ấy càng sợ hơn thì phải?
Mình có nên lao ra cứu Lê Tử không nhỉ?
Lúc Chiêu Đệ đang ở trong tình thế khó xử...
Dường như Lăng Nghị thỏa hiệp mà cúi đầu, anh thì thầm một câu: "Thật không có biện pháp với em.”
Phó Lê lập tức nở nụ cười, cô in lên mặt anh một nụ hôn.
Lăng Nghị vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730337/chuong-143.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.