Chiêu Đệ vô cùng cảm kích, giọng điệu cũng vội vàng: "Chị Lê Tử, chị là người tốt, em làm việc cho chị, em không cần tiền, chỉ cần chị đừng để em trở về nơi đó, cho em một chút đồ ăn là được rồi..."
Phó Lê nhăn mày: "Nói bậy gì đó, làm việc nào mà không có tiền. Em làm việc cho chị, chị tất nhiên sẽ trả tiền công cho em. Lúc nãy chị còn chưa nói hết, tiền lương mỗi tháng của em là năm mươi đồng tiền, cuối tháng còn có cả tiền thưởng, nếu em làm việc thật tốt, chị sẽ không bạc đãi em đâu."
Chiêu Đệ hơi mở to miệng, cô giống như nghe không hiểu mà lặp lại: "Năm mươi đồng tiền?"
Phó Lê gật đầu: "Chị sợ nói ra tiền lương quá nhiều thì cha em sẽ lấy đi, nên chỉ nói một nửa số tiền, đến lúc cha em đòi tiền, nếu thật sự không từ chối được thì cho ông ấy một nửa, đừng ngốc nghếch mà cho hết."
Dù sao mới có hai mươi lăm đồng tiền cũng đã làm Vương Trường Thuận xua như xua vịt, bởi vì nhà ông ngoại trừ trồng trọt thì không có nguồn thu nhập nào khác...
Chiêu Đệ ngây ngốc gật đầu, đây là... mình có thể giữ lại hai mươi lăm đồng tiền sao?
Cô ấy hưng phấn la lên một tiếng, cả sân nhỏ cũng rộn ràng hẳn lên.
Chiêu Đệ nhảy lên một cái rồi chạy đến trước mặt Phó Lê, đôi mắt sáng lấp lánh: Chi bây giờ có gì làm không, em sẽ đi làm ngay!"
Phó Lê không khỏi nở nụ cười, cô đẩy Chiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730335/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.