Phó Hồng càng nghĩ càng hối hận, hối hận thì lại khóc thê thảm hơn.
Hạ Lương nghe người đàn bà nhà mình khóc, hắn thầm nghĩ: Khóc đi, khóc mới biết đau như thế nào. Đợi đau đủ rồi thì sẽ ngoan ngoãn về nhà sống với hắn.
Hắn không quan tâm cô ta nữa, Hạ Lương ngồi trên càng xe, thúc lừa chạy về nhà.
Sau hai ngày đính hôn, quán thịt kho của Phó Lê đã khai trương.
Lăng Nghị nhờ người làm một cái bảng hiệu bằng gõ, rồi tự mình khắc lên ba chữ "Quán thịt kho" thật to, bên dưới góc phải bảng hiệu còn có một con dấu được khắc hình cây lê.
Phó Lê vô cùng thích con dấu cây lê kia, Lăng nghị thấy vậy liền đưa con dấu cho cô: "Trước kia rảnh rỗi không có gì làm nên khắc, em thích thì cầm chơi đi." Lúc anh nói như vậy vẻ mặt rất thản nhiên.
Phó Lê lại từ lời này đoán ra được tâm trạng lúc anh yêu thầm cô, trên mặt liền tràn đầy tươi cười, cô vui vẻ mà trân quý con dấu.
Một đêm trước ngày khai trương, Phó Lê đã bắt đầu nấu súp, lửa trên bếp cả đêm không tắt. Lúc 6 giờ rạng sáng, nước súp được rồi thì hạ nhỏ lửa, sau đó Phó Lê liền bỏ thịt vào nấu.
Lúc nấu nướng, cô thấy Lăng Nghị vì canh lửa mà cả đêm không ngủ, tinh thần không quá tốt, cho nên Phó Lê để anh đi ngủ, còn cô tự mình canh trước lò bếp.
Mùi hương trong nồi tỏa ra tứ phía, nhà bếp ngập tràn hơi nước, vừa ấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730331/chuong-137.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.