Cho nên, thỉnh thoảng cô cũng nhắc tới chuyện quán thịt kho có ai đến gây rối, người ta trông như thế nào, cô cố tình nói dáng vẻ của đám người tới kiếm chuyện kia rất hung dữ, cha mẹ cô càng thêm sợ.
Chuyện cô và Lăng Nghị mở một cái quán trên trấn không thể giấu được những người trong thôn hay tới lui họp chợ, tất nhiên cũng không thể giấu được cha mẹ cô.
Nhưng sau khi nghe Phó Lê nói như vậy, nơi đó trong mắt cha mẹ cô không phải là một cái quán thịt kho nữa, mà là nơi tụ tập của đám côn đồ.
Bọn họ chỉ hận mình tránh còn không kịp, cũng chưa bao giờ nghĩ đến cửa hàng để kiếm tiền hay chiếm chỗ tốt.
Phó Lê làm cơm, khóe miệng nở nụ cười. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng dùng Lăng Nghị để đối phó với cha mẹ lại ngoài ý muốn tốt đến như vậy.
Lúc sắp giữa trưa, ở nhà bếp không ngừng truyền ra mùi thơm của đồ ăn, thịt kho tàu, cá hấp, gà xào sả ớt, miến xào dưa chua, thịt bằm xào ớt cay...
Các loại mùi hương làm những người trong nhà phải buông việc trên tay, bọn họ trơ mắt nhìn nhà bếp mà nuốt nước miếng ừng ực.
Phó Lê nấu ăn thật thơm...
Lúc để lên bàn món dê hầm cuối cùng. Lăng Nghị cũng vừa lúc dẫn người đại diện và cậu mợ tới cửa.
Một bàn đồ ăn thơm nức mũi, lập tức làm đoàn người phải dừng chân.
Người đại diện nhà trai là Trương Du, ông lẩm bẩm một câu: "Không ngờ thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730328/chuong-134.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.