Cứ hai lần một ngày bọn họ sẽ đến xem cô đã chết hay chưa, trong miệng họ còn không ngừng chửi rủa.
Bệnh nặng, sốt cao, sỉ nhục, đói khát, cô không chịu nổi nữa mà chết đi... Nhưng cũng may là có hệ thống, nó cho cô sống lại một lần nữa.
Bọn họ nằm ở nơi cô đã từng chết, giống như là nối tiếp theo cô... Trong nháy mắt, dường như trước mắt Phó Lê hiện lên cảnh tượng sau khi cô chết, cô tắt thở, được quấn trong một tấm chiếu rồi bị ném tới nghĩa địa, tùy tiện đào một cái hố mà chôn đi...
Đột nhiên, suy nghĩ của Phó Lê bị đánh gãy, cô giật mình nhìn người bên cạnh, bàn tay lạnh băng được bàn tay to lớn của người đàn ông nắm lấy, Lăng Nghị cúi đầu nhìn cô, ánh mắt anh lo lắng: "Đừng sợ, anh ở đây với em."
Phó Lê cười với anh một cái, cô gật đầu.
Phó Dụ ngồi xổm dưới cây lê trong sân, tay đeo còng. Tay phải được quấn một cái băng gạc thật dày, có cả máu chảy ra.
Hắn cúi đầu rất thấp, không nhìn rõ vẻ mặt.
Diêu quả phụ ngồi trên ngạch cửa trước phòng, im lặng mà rơi lệ, cô ta đang nói gì đó với người công an bên cạnh.
Phó Lê đánh giá người phụ nữ làm cho cả nhà Trần Viễn không được yên ổn này, trên gương mặt cô ta là một đôi mắt đào hoa, cái mũi cao thẳng, nhìn vào liền cảm thấy lẳng lơ.
Công an hỏi Diêu quả phụ xong liền kéo cô ta và Phó Dụ lên máy kéo,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730320/chuong-126.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.