Phó Lê tức giận: "Không có gì cả... Anh ta là nói anh ta có một cửa hàng gia dụng trên trấn, nếu cưới em sẽ dẫn em lên trấn ở, em không cần làm việc cũng không cần dầm mưa dãi nắng, chỉ cần trải qua những ngày tháng êm đẹp với anh ta là được rồi."
Tay Lăng Nghị ôm Phó Lê có chút chặt hơn, dường như trái tim bị cô làm cho nhói đau, giọng anh trầm xuống: "Em muốn đi thật à?"
Phó Lê nhìn anh đã giận đến nỗi đỏ cả mắt, con ngươi hẹp dài như một con dã thú... Vậy mà anh cũng không nỡ nói nặng cô một câu, Phó Lê lập tức mềm lòng, cô ghé lại gần cọ cọ cái trán vào cằm anh, nhỏ giọng nói: "Không có, em nói với cha... Chỉ gả cho anh thôi."
Lăng Nghị nở nụ cười, anh biết ngay là cô nhóc nhà anh sẽ không bỏ qua anh rồi gả cho người khác mà.
Anh ép sự u ám trong lòng xuống, hôn lên chóp mũi đã bị lạnh đến đỏ bừng của Phó Lê: "Cố ý chọc giận anh có phải không? Em không sợ anh giận thật à?”
Phó Lê hừ một tiếng, cô quay đầu nói: "Anh còn chưa nói cho em biết anh và quả phụ kia đã nói gì?"
"Muốn biết hả?"
Phó Lê thấy anh không đứng đắn, cô hừ mạnh một tiếng: "Không muốn biết."
Cô mới không muốn nghe những lời của quả phụ đó, bẩn hết cả tai, anh không nói... Cô cũng không muốn nghe đâu.
Phó Lê uất ức nâng mắt, cô đang muốn nói thêm một câu tàn nhẫn chút...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730310/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.