Thật vất vả chân cô mới nhích qua gần được, sắp thành công lại bị thất bại—kết quả anh dịch chân dil
Chỉ kém một chút thôi đó!
Phó Lê oán trách trừng mắt nhìn Lăng Nghị một cái.
Lăng Nghị cúi đầu nhìn cô, khuôn mặt lạnh lùng chứa ý cười, anh ở bên tai cô dùng âm thanh chỉ có hai người nghe được nỉ non: "Đừng tức giận, anh sẽ cho em chạm vào.
Phó Lê ngạc nhiên giương mắt nhìn, liền thấy Lăng Nghị nhích đầu gối lại gần chạm vào chân cô, không chỉ có đầu gối chạm nhau mà đùi cũng dính sát bên nhau.
Chân cô nhỏ yếu tinh tế, chân anh rắn chắc hữu lực, sức lực đánh vào mười phần.
Nhiệt độ trên đùi anh cu6n cuộn không ngừng xuyên thấu qua quần bông truyền đến giống như khiến cô bỏng rát.
Tim Phó Lê đập nhanh hơn, trong đầu ong ong ong, chỉ còn lại một câu nói: Vậy mà anh lại đoán được!
Tại sao cô luôn có thể bại lộ ý đồ của mình, bị anh đoán được cô phải làm sao đây?
Sao lại có thể thực hiện bằng cái cách xấu hổ như vậy chứ!
Phó Lê xấu hổ buồn bực đến mức đầu sắp bốc khói, mắt cũng không chớp mà nhìn nơi hai đầu gối hai người dán vào nhau, nôn nóng đếm ngược trong đầu.
Mắt thấy thời gian sắp xong rồi—
Lăng Tuệ bỗng nhiên ngẩng đầu, ý cười ngâm ngâm che lại đôi mắt, đùa giỡn nói: "Em không thấy gì cải"
Lăng Trạch cũng học theo, câm chén che mắt lại: "Em cũng không nhìn thấy gì."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730291/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.