Phó Lê giương mắt nhìn anh một chút.
Lăng Nghị bị ánh mắt liếc nhìn một cái của cô nhìn đến lửa nóng cháy trong lòng, tay chân đều nóng lên, anh thấp giọng nói: "Anh thật sự về nhé?”
Anh dường như sắp xoay người, bỗng có một bàn tay nhỏ mềm như bông vào lúc này nắm lấy vạt áo của anh.
Phó Lê nhỏ giọng nói: "Trời quang mây tạnh, tuyết cũng tan rồi, anh đồng ý với em sẽ cùng đi bán hạt dưa."
Lăng Nghị nhịn cười, mời Phó Lê: "Vậy đi đến nhà anh?"
Ánh mắt Phó Lê mơ hồ, trước sau không dám nhìn đến khuôn mặt tuấn tú của anh, dư quang khóe mắt lại có thể nhìn thấy nụ cười xán lạn trên mặt anh, cười đến mức lòng cô nhữn ra, tay chân hoảng loạn không biết nên để ở đâu.
Bỗng cảm thấy dường như anh đã nhìn thấu tâm tư cô có chút luyến tiếc khi anh cứ như vậy rời đi.
Ngày hôm qua còn nghĩ là gan đây không cần gặp anh, nhưng thật sự nhìn thấy người cô lại cảm thấy... giống như mãi mãi không nhìn đủ vậy.
Những lời ngày hôm qua Lăng Nghị nói, tiếng thở dốc thô nặng, động tác nhỏ ngửi loạn tóc của cô, lồng ngực nóng bỏng, tiếng tim đập thình thịch... cùng lúc ở trong đầu cô nhảy nhót, khiến cô nhìn thấy anh ánh mắt như là say xe, mềm đến nỗi không biết nên làm thế nào mới phải.
Sau một lúc lâu, Phó Lê đỏ mặt gật đầu: "Cũng được."
*
Tối hôm qua làm loạn một hồi như vậy, Phó Quý tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730286/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.