Phó Đào còn đang ngồi bệt dưới đất, hai mắt trừng lớn như không thể tin vào tai mình.
Bọn họ... Tính toán nhanh chóng gả cô ta ra ngoài ư?
Ga cho đàn ông ở vùng núi còn xa hơn cả Lý Gia Ao?
Phó Đào không khỏi nhớ tới trước khi xuyên qua cô ta đã từng xem qua tin tức, niên đại này ai ai cũng nghèo khổ, có nhà nhiều anh em cùng chung một vợ, thậm chí hai người cùng nhau mặc chung một cái quần.
Cảnh tượng hoang dã cùng sinh hoạt ban cùng kia vô cùng đáng sợ, Phó Đào như bị kích thích, vội hét lên một tiếng: "Không cần!"
*
Phó Đào sợ nghèo, sợ gả cho nông dân, sợ không có cuộc sống tốt.
Cảm giác sợ hãi này khiến trên người cô ta bỗng có sức lực, cô ta giống như mãnh thú mà chạy về phía cửa lớn, lảo đảo nghiêng ngả khóc lóc trên đường chạy đi, ùa vào màn đêm đen như mực.
Phó Quý sửng sốt, tức giận nói: "Chạy trốn hòa thượng có thể chạy trốn miếu à?” Nói xong ông ta xoay người đi vào nhà.
Phó Dụ nhìn sắc mặt cực kỳ bình tĩnh của Phó Lê, xảy ra chuyện lớn như vậy mà cô cũng không phản ứng gì, hắn ta tò mò hỏi một câu: "Em gái lớn, em vui vẻ chưa?”
Phó Lê quay đầu lại nhìn hắn ta, trên mặt chứa nụ cười dịu dàng: "Rất vui vẻ."
Phó Dụ rùng mình một cái, xoa xoa lớp da gà đang nổi trên cánh tay, lắc đầu... em gái lớn là kẻ tàn nhẫn, nhưng có liên quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730284/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.