"Anh ngốc quá, nói không chừng lần sau chúng ta phải gọi chị ấy là chị dâu đấy."
Cô bé cũng thích chị Lê Tử, người đâu lớn lên vừa đẹp vừa dịu dàng, giống như một cái cây mắc cỡ, đâu giống như anh trai cô ấy, cả người xụ cái mặt, giống như ai mắc nợ anh.
Quả nhiên dịu dàng như nước mới có thể khống chế được cái tên quê mùa cục mịch kia.
Lăng Tuệ cảm thán một tiếng, tiếp tục nhìn chăm chằm bên kia....
Phó Lê không biết Lăng Nghị lấy đâu ra xe đạp, nhưng chuyện này cũng không liên quan gì đến cô. Việc làm cô rối rắm chính là đến bây giờ hệ thống vẫn chưa công bố nhiệm vụ, vậy cô nên đi... hay là không đi?
Đang nghĩ ngợi, hệ thống bỗng có động tĩnh...
[ Nhiệm vụ ba, bắt tay Lăng Nghị 30 giây, khen thưởng hai mươi tích phân. ]
Phó Lê hơi trợn to mắt, lại là nhiệm vụ tiếp xúc...
Cô do dự một lúc lâu, sau đó cắn môi khẽ gật đầu với Lăng Nghị: "Được, cảm ơn anh Nghị.
Lăng Nghị thấy cô đồng ý, lập tức đặt hạt dưa lên xà ngang, chân dài sải bước dắt xe đạp ra khỏi sân sau, đứng ở cửa chờ Phó Lê lên xe.
Áo khoác của anh không cài nút, lộ ra áo sơ mi màu xanh ở bên trong, vạt áo theo gió bay phấp phới, dường như không cảm thấy lạnh, mắt chứa ý cười nhìn cô, sắc mặt bén nhọn khi cười cũng dịu dàng hơn rất nhiều, khiến người ta nhìn mà nóng mặt.
Phó Lê rũ mi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-tre-xinh-dep/3730251/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.