Trong ký túc xá của nữ quân nhân, cửa bị xô từ bên ngoài đập vào tường phát ra tiếng ầm lớn. Tống Tử San đứng ở cửa, đôi mắt u ám đến mức có thể lột da Đinh Văn Quân trong ký túc xá, cô ta bước tới túm chặt lấy tay Đinh Văn Quân đang vẽ lông mày, tức giận nói: “Cô đi với tôi.”
Đinh Văn Quân bị cô ta lôi đi, chì kẻ mày vẽ chệch một đường lên trán, tức giận hét lên: “Tống Tử San, cô lên cơn gì vậy!"
Tống Tử San không nói gì với cô ấy, lôi kéo người bước ra ngoài. Thẳng đến nơi hẻo lánh cách ký túc xá vài trăm mét, cô ta buông Đinh Văn Quân ra, mắt đỏ hoe hỏi: “Tại sao cô cố tình nói với tôi là người nhà của Tần Chí Quân tìm đối tượng cho anh ta?"
Đinh Văn Quân đang ở yên trong ký túc xá, đột nhiên bị cô ta kéo đi, trên mặt vẫn còn nét vẽ màu nguệch ngoạc, cổ tay bị kéo đau đớn. Cô ta vốn xuất thân tốt, nhưng lại không quen bệnh công chúa của Tống Tử San, nghe thấy cô ta lỗ mãng như vậy, lập tức chửi lại.
“Cô bệnh nặng lắm rồi, kéo tôi ra ngoài hỏi chuyện này, chuyện tôi nói là thật, nhà Tần Chí Quân đã tìm được đối tượng cho anh ta, cô bị gì sao? Tôi nói chuyện cho cả phòng ký túc xá, nghe hay không là do cô, tôi có thể bịt tai cô chắc? Cũng không xem lại bản thân mình, nghe đến chuyện của Phó Tiểu đoàn trưởng Tần liền như mèo thấy cá, cô cũng không kém
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696185/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.