Từ đầu đến cuối Tần Chí Quân đều nắm tay cô, cô chỉ khẽ động, anh đã tỉnh dậy.
“Uyển Uyển, em tỉnh rồi?” Trong giọng nói của anh vừa ngạc nhiên mừng rỡ vừa lo lắng.
Cố Uyển gật đầu, xem đồng hồ đeo tay, hơn hai giờ sáng, thấy anh vẫn mặc quân trang, nghĩ trước đó tim mình đập nhanh, bỗng nhiên ngủ mê man, cô dịch vào trong giường một chút, nói: "Em làm anh lo lắng rồi, mau lên đây ngủ đi."
Cứ ngồi ở mép giường trông nom cô hơn nửa đêm, trong lòng Cố Uyển cảm động, nhưng cũng không nói nhiều lời.
Tần Chí Quân ngồi ở mép giường, giật giật môi, muốn hỏi tại sao cô bỗng nhiên ngủ mê man, nhưng sợ cô có gánh nặng nên không dám hỏi. Cố Uyển nhìn ra sự lo lắng của anh, dịu dàng nói: "Sau này hẳn sẽ không còn như vậy nữa."
Mặc dù không nói tỉ mỉ, nhưng cũng coi như là khiến trái tim anh nhẹ nhõm hơn.
Cô ngồi dậy, mới phát hiện trên người mình vẫn mặc váy, sau một đêm ngủ dậy thì nhăn nhúm không có cách nào nhìn nổi, cô muốn xuống giường đi lấy quần áo ngủ mặc.
Tần Chí Quân chỉ liếc mắt một cái đã biết cô nghĩ gì, đè cô xuống, chính mình đi đến hành lý lấy ra một chiếc áo cộc vải bông rộng rãi đưa cho cô.
Cố Uyển đỏ mặt, đã là vợ chồng, không lý gì mà bảo anh ra cửa để tránh vào buổi tối, cô quay lưng lại, cởi váy và đồ lót ra, thay quần áo.
Tuy là cô nửa ngồi ở trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696166/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.