Cố Uyển thấy anh cười thì bản thân cũng cong đôi mắt lên. Trước kia, lúc Tần Chí Quân chưa biết thì vẫn không cảm giác được gì, bây giờ lúc cô nói ra chuyện mình kiếm tiền mua quần áo cho anh, bỗng nhiên cô lại cảm nhận được ý nghĩa của việc anh từng nói, có thể kiếm tiền để cô tiêu chính là một loại cảm giác hạnh phúc. Nếu đổi chuyện đó lên cô thì cũng y như vậy. Dường như việc trao đi còn khiến cô cảm thấy vui sướng và hạnh phúc hơn được nhận lại.
Tần Chí Quân đi rất nhanh, tuy là thời gian nghỉ ngơi, nhưng lúc anh rời khỏi khu đóng quân đã là nửa đêm, không có cùng Chu Học Binh hay Chu Dương chào hỏi qua, nên cũng không tiện ở lâu bên ngoài.
Cố Uyển mua bữa sáng để anh vừa đi vừa ăn. Cô ra trạm xe buýt cùng anh, bước tới đưa tay lên lấy một nhành cỏ dại xuống từ sau vai áo anh, nửa ngọt ngào, nửa oán trách mà nói: "Anh cứ nói em khờ, anh cũng có tốt hơn ai đâu? Tự giày vò bản thân hơn nửa đêm để làm cái gì chứ?"
"Cậu ngốc lấy một cô nhóc ngốc. Chúng ta xứng đôi biết bao!" Anh nuốt sữa đậu nành trong miệng, cười đáp lại cô.
Cố Uyển bảo anh là đồ dẻo miệng.
Tiễn Tần Chí Quân đi rồi, sinh hoạt mỗi ngày của Cố Uyển lại là đi chợ sáng một lần, thời gian còn lại thì ở nhà tự cố gắng học tập, thỉnh thoảng cô sẽ học một số món ăn đặc biệt với thím Mạc. Mãi đến sáng sớm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696161/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.