Nhờ có Cố Uyển bắt tay vào giúp đỡ khiêng đồ dùng trong nhà một chốc, nên công việc lần này nhẹ nhõm hơn không ít. Những người công nhân bốc vác nhảy xuống xe tải, từng người một đến cảm ơn Cố Uyển. Phương Tử Quân nhìn thấy việc chuyển đồ đã gần như xong nên lên xe ngồi trước. Nếu không cứ nhìn như vậy, cô ấy sợ mình sẽ không thể hiểu được.
Cố Uyển phủi tay vòng lên trước xe, đám người Phương Ngạn còn chưa kịp phản ứng thì chiếc xe quân dụng màu xanh đã bắt đầu phát ra tiếng động.
Tiêu Vũ Phi nhấc chân muốn tiến lên, nhưng cậu ta còn chưa kịp nói gì, Tiêu Đồng vốn dĩ đang đứng ở phía sau, lúc này phản ứng so với đầu óc cực nhanh, tiến lên vài bước kéo vạt áo của Tiêu Vũ Phi.
“Anh, em có thể cùng đi xem phòng mà bà ngoại tặng cho anh được không?"
Tiêu Vũ Phi nghe cô ta gọi bà ngoại thì trong mắt hiện lên vẻ chán ghét, giật vạt áo của mình trên tay Tiêu Đồng về, khinh thường nói: "Lâm Hiểu Đồng, cô vội vàng sửa họ của mình trên hộ khẩu để nhận ba, cô còn chuẩn bị nhận anh, nhận chị, nhận bà ngoại, mặt mũi của cô đâu rồi? Không sợ buổi tối ba ruột cô đến tìm hả?”
Với kinh nghiệm chiến đấu suốt mấy năm nay của Tiêu Đồng, cô ta biết rõ mình nên nói cái gì để chọc tức Tiêu Vũ Phi. Nhìn thấy cậu ta tiến lên muốn đuổi theo Cố Uyển, cô ta mới dùng chiêu này, nhưng không ngờ lời nói độc địa của cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696140/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.