Lúc đó, Tần Hiểu Muội đang ở trong phòng dùng máy may để may quần áo mùa đông cho anh ba, tiếng máy may kêu rè rè, đột nhiên cô ấy nghe thấy bên ngoài Cố Uyển kích động hô một tiếng "Mẹ".
Sau đó lại nghe thấy mẹ cô ấy vui mừng lại khẩn trương, nói: “Uyển Uyển, đừng đứng dậy, đừng đứng dậy, con cứ ngồi đi.”
Tần Hiểu Muội dừng đạp máy may, đứng dậy chạy ra ngoài.
“Mẹ, mẹ quay lại rồi?”
“Ừ, mẹ quay lại rồi đây.” Lâm Xuân Hoa cũng chưa nhìn kỹ Tần Hiểu Muội, mà xoay người chào hỏi binh lính đưa bà ấy đến và mời anh ta ở lại nghỉ ngơi.
Người binh lính lái xe đâu dám ở lại, lịch sự xin phép rời đi. Lâm Xuân Hoa nhìn thấy trên bàn có một đĩa táo, bước nhanh tới lấy một trái chạy đuổi theo đưa cho anh ta.
Lúc quay trở lại, nhìn thấy một đĩa đầy táo, nhớ rằng ông nhà nói thằng ba bán thứ này, lại thấy nó để cho Uyển Uyển không ít, Lâm Xuân Hoa đối với con trai thứ ba là khá hài lòng.
“Mẹ, sao không báo với con một tiếng mà đã tới rồi, mẹ có thể đi từ ga tàu tìm đến đây sao? Nhỡ không tìm được thì phải làm sao, nên gọi điện để chúng con ra đón mới phải.” Cố Uyển kéo bà ấy ngồi xuống, Tần Hiểu Muội cũng ngồi xuống trên ghế sô pha, trong lòng cảm thấy chị dâu nói đúng, mẹ cô thật là liều lĩnh.
Lâm Xuân Hoa nhìn thấy Cố Uyển, trong lòng lúc này mới thả lỏng, nghe được lời cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696088/chuong-104.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.