Hôm sau Hạ Mẫn và Tần Nhã Thanh đến nhà họ Tần, nhìn thấy ba đứa trẻ đã sắp đầy tháng cũng kinh sợ. Nhất là Hạ Mẫn, cô ấy chỉ mới không đến hơn một tháng, mà sao đã sinh rồi, lại còn ba đứa.
Cô ấy nhìn đến Điềm Bảo liền không thể rời mắt, cô bé da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, còn có một nốt ruồi đỏ nhỏ nhắn giữa hai lông mày. Nếu bạn duỗi ngón tay ra cho cô bé cầm, cô bé sẽ cười toe toét với cái miệng chưa mọc răng, hơn nữa cô ấy cũng chưa từng nhìn thấy bé cưng nào đáng yêu như vậy.
Cố Uyển đang ở cữ nên không thể tiếp khách, Tần Nhã Thanh ở trong phòng nhìn đứa trẻ một lúc rồi đến phòng ngồi uống trà với Lâm Xuân Hoa, để Hạ Mẫn ở lại trong phòng nói chuyện với Cố Uyển.
Nói tới tình hình gần đây thì Cố Uyển mới biết, mấy ngày nay Hạ Mẫn không tới là vì giúp anh trai và Tiêu Vũ Phi, cũng không thể nói là giúp, bởi vì công ty kia cũng có một phần của cô ấy.
“Dượng của mình rất độc ác, vì ép anh mình nhập ngũ, mà ông ấy đã rút lại đơn đặt hàng mà anh mình đã bàn bạc xong nhưng chưa ký hợp đồng. Đó vốn là thuốc của quân đội, cho dù chỉ nhận được đơn đặt hàng sản xuất hai loại thuốc trong đó cũng đủ để kiếm tiền. Anh mình đều đã trả tiền cho các máy móc trong dây chuyền sản xuất, còn vay tiền của ngân hàng nữa, hiện tại lại bị một chiêu rút củi đáy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-co-vo-la-ho-ly-tinh/2696081/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.