Thời gian cứ thế thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã ngót nghét bảy năm trôi qua. Trong suốt bảy năm ấy, cuộc sống của Dương Niệm Niệm trôi đi thật đầm ấm và thong thả. Cô vừa chu toàn việc nhà, vừa qua lại đều đặn giữa đơn vị chồng và mái ấm nhỏ. Đặc biệt, nhờ có sự tận tình chỉ bảo của lão thủ trưởng, ba đứa trẻ được rèn giũa võ thuật từ thuở bé. Chúng dường như thừa hưởng trọn vẹn gen di truyền của Lục Thời Thâm, đứa nào đứa nấy đều bộc lộ năng khiếu đặc biệt ở bộ môn này.
Điều khiến Niệm Niệm vui mừng khôn xiết là, dù cô chẳng mấy khi phải hối thúc, hai anh em Mộ Dương và Tư Dương vẫn tự giác học hành, tự ôn luyện rồi xuất sắc đỗ đại học. Hai đứa trẻ này quả thực có năng lực tiếp thu vô cùng đáng nể. Mới 13 tuổi đã thi đậu đại học, một đứa đỗ Kinh Đại, một đứa lại vào Đại học Quốc phòng, đây quả là một chuyện xưa nay hiếm, được ví von như một câu chuyện thần thoại vậy.
Người ngoài ai nấy đều thầm khen Dương Niệm Niệm khéo biết cách dạy con, nuôi dưỡng được những đứa trẻ ưu tú đến vậy. Thế nhưng trên thực tế, cô chẳng hề tốn chút công sức nào. Thỉnh thoảng, nếu các con có điều gì khúc mắc, cô chỉ cần giải thích vài ba câu đơn giản là chúng đã nắm bắt được vấn đề ngay. Nói trắng ra, cả hai anh em đều quá đỗi thông minh và có ngộ tính trời phú.
Điều duy nhất làm Niệm Niệm không khỏi bất ngờ, là cô cứ ngỡ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222933/chuong-707.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.