Dương Niệm Niệm thấy Lục Hải Châu lanh lợi như vậy thì mỉm cười: “Hải Châu, cháu thông minh thế này, thím yên tâm rồi.”
Quan Ái Liên cũng vui mừng nói: “Con gái mẹ, cuối cùng cũng trưởng thành rồi.”
Mấy người hàn huyên thêm một chốc, Quách Kiến Bằng đã gõ cửa ngoài, gọi Lục Hải Châu về nhà.
Lúc về, vẫn là Lục Thời Thâm lái xe đưa. Mọi người chỉ tiễn Hải Châu đến đầu thôn, Quan Ái Liên dặn dò mãi không thôi:
“Giai đoạn đầu thai kỳ không được làm việc nặng nhọc đâu đấy. Nếu có gì không khỏe thì phải bảo Kiến Bằng đưa đi bệnh viện ngay, chớ có lơ là.”
Lục Hải Châu đáp: “Mẹ, con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân. Mẹ cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé.” Cô lại quay sang Dương Niệm Niệm: “Thím, ngày mai con và Kiến Bằng phải đi trường học rồi, không tiễn thím được. Thím và chú đi đường cẩn thận ạ.”
Quách Kiến Bằng cũng nói thêm vài câu khách sáo. Dương Niệm Niệm cười đáp lời, vẫy tay với hai người:
“Trời cũng đã muộn rồi, hai đứa về sớm đi! Có thời gian thì về thăm nhà thường xuyên nhé.”
Lục Hải Châu lên xe, mọi người nhìn theo với ánh mắt đầy lưu luyến.
Mấy ngày nay Mã Tú Trúc bận bịu lo việc nhà, chưa có thời gian đi đâu. Thấy cháu gái đã về, bà ta cuối cùng cũng rảnh rỗi, liền đi sang nhà hàng xóm tán gẫu. Nhưng chưa được nửa tiếng, bà ta đã hầm hầm quay về nhà.
Vừa vào sân, bà đã nói ngay: “Cái con Liễu Tĩnh Hà c.h.ế.t tiệt kia, đúng là đồ không ra gì, lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222926/chuong-700.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.