Quan Ái Liên cười tươi rói: “Bố cứ yên tâm, mai con sẽ làm một bàn thật thịnh soạn, đảm bảo không làm mất mặt gia đình chúng ta.”
Lục Hải Thiên không cho rằng đây là chuyện gì to tát. Cậu ta thản nhiên nói: “Mẹ, mẹ đừng căng thẳng quá. Mọi người sau này đều là người một nhà, cứ tự nhiên là được.”
Lục Khánh Viễn nghiêm túc nói: “Lễ nghi phép tắc không thể sơ sài. Người ta lần đầu đến nhà, không thể để người ta có cớ chê cười được.”
Lục Hải Thiên nghe vậy, nhìn sang Dương Niệm Niệm và cô út Lục Nhược Linh, cười hì hì nói: “Thím, cô, ngày mai hai người giúp cháu xem cô gái ấy thế nào nhé. Mẹ cháu và hai người đều là những bậc cao minh, sáng suốt.” Cậu liếc trộm bà Mã Tú Trúc, rồi lầm bầm: “Sau này cháu chẳng thể nào rước về một người vợ tai quái như bà nội được, nếu không thì cả nhà sẽ chẳng có ngày nào yên ổn, mà đau hết cả đầu.”
Mã Tú Trúc nghe thấy đứa cháu trai cả có người thương, bà ta cũng rất vui. Bà ta vừa định dò hỏi thêm vài câu thì nghe cháu trai lớn nói câu này, ngẫm đi ngẫm lại thế nào cũng thấy cháu trai đang ám chỉ nói xấu mình. Bà ta tức đến nỗi thất khiếu bốc khói. Bà ta đập mạnh bát đũa xuống bàn, trừng mắt lườm nguýt cháu trai mình:
“Mày nói cho rõ ra xem nào, tao thì làm sao chứ? Chẳng lẽ tao không phải là vì mày mà ra nông nỗi này ư? Cái thân già này của tao còn cần nhà cửa làm gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222921/chuong-695.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.