Lục Hải Châu định mở lời từ chối lần nữa thì Lục Nhược Linh đã nhanh nhẹn ngắt lời, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô cháu gái mà khuyên nhủ.
“Hải Châu này, cháu cứ mạnh dạn nhận lấy đi. Thím cháu là người thẳng tính, không thích dài dòng, khách sáo đâu. Thím đã muốn cho là thật lòng muốn cho, thím tốt với cháu thế nào, trong lòng cháu tự hiểu là được rồi.”
Chị dâu cả cũng đã tặng cho cô một căn nhà ở Kinh Thành, vì vậy Lục Nhược Linh chẳng hề có chút tị nạnh nào. Cô chỉ cảm thấy đó là tấm lòng của chị dâu dành cho các chị em trong nhà chồng, muốn cho họ một sự đảm bảo để sau này an cư lạc nghiệp.
Nghe cô út nói vậy, Lục Hải Châu mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý nhận món quà đó.
Dương Niệm Niệm tuy không có nhiều dịp tiếp xúc với Hải Châu nhưng cô biết cô bé này rất hiền lành, thiện tâm, chẳng hề có lòng tham lam. Quả thật chị Quan Ái Liên đã dạy dỗ các con rất chu đáo.
Cô kéo tay Hải Châu đi lên phía trước, “Thế mới phải chứ. Người trong nhà thì không cần khách sáo làm gì. Đi thôi, cháu cứ nhìn xem ưng căn nào thì chúng ta lấy căn đó.”
Chỉ cần người khác không so đo, toan tính với cô, không tìm đến để vụ lợi hay xin xỏ thì cô vẫn luôn đối đãi rộng rãi.
Lục Hải Châu chưa bao giờ dám nghĩ rằng thím mình sẽ cho của hồi môn là một căn nhà, điều này ở cái làng quê của họ gần như là chuyện không tưởng. Bà con gả con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222918/chuong-692.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.