Về chuyện hai chị em nhà họ Ngô, Dương Niệm Niệm cũng không quá bận tâm. Cô đã nói rồi, chỉ cần nhà họ Ngô không tìm đến gây rắc rối thì cô cũng chẳng rảnh rỗi mà so đo, chấp nhặt với Ngô Thanh Hà làm gì.
Giờ Ngô gia đã sa sút, nếu Ngô Thanh Hà cứ tiếp tục sống vô lối thì sau này còn chuốc lấy khổ cực dài dài. Dù cô không làm gì thì chỉ riêng việc gả cho Trương Thụ Ân thì cuộc sống của Ngô Thanh Hà cũng chẳng thể khá khẩm nổi.
Rời khỏi nhà máy, Dương Niệm Niệm định bụng về thẳng nhà, nhưng dọc đường bỗng thấy trong lòng dấy lên cơn thèm ăn. Cô liền rẽ qua khu nhà xưởng cũ để mua ít bánh hồ đào.
Trên đường về, cô đi ngang qua cửa hàng của Kiều Cẩm Tịch. Nhưng chẳng biết từ bao giờ, cửa hàng đó đã biến thành tiệm tạp hóa, chủ nhân cũng đã đổi người. Sau khi chắc chắn mình không nhầm địa chỉ, cô liền dừng xe bên đường, bước vào một cửa hàng tạp hóa bên cạnh mua ít đồ lặt vặt. Trong lúc bà chủ đang lục tìm tiền lẻ để thối lại, cô bỗng buột miệng hỏi thăm:
“Bác ơi, cửa tiệm bên cạnh đã đổi chủ rồi sao ạ? Cháu nhớ trước đây là của một cô gái họ Kiều mà?”
“Cháu nói Cẩm Tịch à?” Bà cụ rất xởi lởi, tay vừa lục tìm tiền lẻ vừa đáp lời, “Chồng nó uống rượu xảy ra chuyện không may, lại thêm cô vợ cũ của chồng nó cứ rình mò gây rối mãi, nên nó đành sang nhượng cửa hàng, dắt con về quê rồi.”
Dương Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222913/chuong-687.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.