Trương Thụ Ân đang sắp xếp lại mấy tập hồ sơ, nghe thấy vậy liền sầm mặt: “Bà ấy chỉ dùng chiếc khăn mặt của em một chút thôi mà, sao em cứ làm ầm ĩ lên thế?”
Ngô Thanh Hà gào lên: “Mẹ anh cái nết ở bẩn như vậy, anh lại không hay biết gì sao?”
Trương Thụ Ân thấy tiếng ồn ào này mà để mẹ hắn nghe được thì chẳng hay ho gì, bèn nhắc nhở cô ta: “Em nói nhỏ tiếng thôi.”
Vừa dứt lời, bà Trương đã đẩy mạnh cửa, từ ngoài sân xộc thẳng vào, vẻ mặt đầy dữ tợn mà mắng c.h.ử.i xối xả: “Cái ngữ tao mà lại ở bẩn ư? Tao dùng chiếc khăn mặt của mày một chút thì đã làm sao hả?”
“Tôi đang lời qua tiếng lại với Trương Thụ Ân, có liên can gì đến bà chứ?” Ngô Thanh Hà không hề run sợ, cô ta trợn tròn mắt, chỉ thẳng tay ra cửa, gằn giọng quát lớn: “Bà mau cút ra ngoài!”
Bà Trương phun phì phì bãi nước bọt: “Cái gì mà tao cút ra ngoài hả? Mày không biết mở mắt ra mà nhìn xem đây rốt cuộc là nhà của ai ư? Tao cho mày ở đây là vì nể tình mày đang m.a.n.g t.h.a.i cái của quý nhà tao, chứ không thì mày dựa vào cái thá gì mà dám bén mảng đến đây hả? Mày tưởng mình vẫn là tiểu thư con nhà giàu họ Ngô như ngày xưa sao?”
“Mày phải hiểu cho rõ đây, bây giờ bố và anh trai mày là những kẻ đang bị Nhà nước giam giữ để lo cơm nước đấy, không bị xử b.ắ.n đã là phúc lớn rồi. Mày đừng có ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222911/chuong-685.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.