Dương Niệm Niệm sau khi sinh con, đã tĩnh dưỡng được hơn hai mươi ngày ở cữ. Cơ thể không còn nặng nề như trước, cô bắt đầu cảm thấy thoải mái hơn khi đi đứng. Ban đầu, cô tính đợi tròn tháng sẽ đi dạo phố một chút, nhưng Lục Thời Thâm lại quản nghiêm đến mức bắt cô phải ở yên trong nhà đến gần hai tháng trời mới chịu cho ra ngoài.
Lý do của Lục Thời Thâm rất đơn giản, đó là trời mùa đông lạnh, vừa ra cữ mà đã ra ngoài hứng gió lạnh thì sau này dễ mắc bệnh khớp. Cô không biết hắn nghe lý do này ở đâu, chỉ biết rằng nó đã giữ chân cô thành công.
Cứ thế, một mình cô đành phải bó gối ở yên trong nhà cho đến gần cuối năm mới có thể ra ngoài đi dạo.
Vừa hay, con đường phía trước căn nhà mới đã được lát xong, còn việc trang hoàng nội thất cũng đã hoàn tất. Dương Niệm Niệm đến xem một lượt và vô cùng ưng ý với kiểu trang trí mang phong cách Trung Hoa cổ điển.
Vì trẻ con còn nhỏ, nhà lại vừa trang hoàng xong, e rằng không tốt cho sức khỏe của chúng, cô quyết định đợi sang năm khi các con được một tuổi thì mới chuyển về nhà mới. Lúc ấy, vừa hay được “song hỷ lâm môn”.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dù chưa dọn đến ở, nhưng cô cần phải chuyển đồ đạc đến trước. Càng ngày tổ ấm nhỏ càng có thêm nhiều thành viên, cô thấy mình cần phải chuyển những món cổ vật giá trị xuống tầng hầm của tư dinh mới thì mới có thể yên tâm.
Cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222898/chuong-672.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.