Mã Tú Trúc miệng không ngừng, ngồi ở mép giường mồm năm miệng mười kể đủ thứ chuyện nhà cửa, làng xóm.
“Họ hàng nghe tin con sinh, ai cũng đòi đến thăm. Nhưng thực ra họ không mấy người thật lòng đâu, chỉ thấy con với thằng Thâm có cuộc sống tốt hơn nên muốn đến lấy lòng thôi. Bố con và mẹ đã ngăn không cho họ đến, đỡ phải làm phiền hai vợ chồng con.”
Dương Niệm Niệm cảm thấy những lời này của Mã Tú Trúc thật khó mà tin nổi, nhưng cô cũng chẳng bóc mẽ.
Mã Tú Trúc ngồi ở mép giường, cứ hết kể chuyện nhà người này lại sang chuyện nhà người khác, cho đến khi đau bụng muốn đi xí, căn phòng mới trở nên yên tĩnh.
Mã Tú Trúc vừa đi, Quan Ái Liên liền nói: “Mẹ chồng có tật ba hoa chích chòe lắm. Lần này chính bà ấy khăng khăng đòi mời hết các cậu các chú đến đây tụ tập, cốt để khoe khoang căn nhà to đùng của vợ chồng em ở Kinh thành.”
“Bố chồng không đồng ý. Hai người suýt làm to chuyện vì chuyện này. Sau đó vì các chú các bác không muốn trả tiền xe, đòi mẹ chồng em phải đài thọ tất tật mọi chi phí nên bà ấy xót của, mới không cho họ đi cùng.”
Dương Niệm Niệm cảm thấy may mắn vì thoát nạn: “May mà không có cả lũ họ hàng kéo đến. Em chỉ nghĩ đến cảnh bảy cô tám dì đến vây quanh nhà để cãi nhau là đã thấy toát mồ hôi hột rồi.”
Quan Ái Liên biết Dương Niệm Niệm thích sự yên tĩnh, cô ấy cười nói: “Ngay cả khi mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222896/chuong-670.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.