Dương Niệm Niệm tưởng rằng mình đang ngủ mơ, theo bản năng đưa tay dụi mắt. Hành động của cô thu hút sự chú ý của Lục Thời Thâm. Hắn lo lắng hỏi:
“Có phải anh làm em tỉnh giấc không?”
Nghe thấy giọng nói của hắn, mắt cô bỗng sáng rực lên. Cô nôn nóng muốn ngồi dậy, nhưng cái bụng quá lớn khiến cô loay hoay mãi mà chẳng thể gượng lên.
“Từ từ thôi.” Lục Thời Thâm đỡ cô ngồi dậy, rồi đặt gối sau lưng để cô dựa vào thành giường.
Dương Niệm Niệm nắm lấy cánh tay hắn, không giấu được vẻ vui mừng trong lòng: “Em cứ ngỡ mình đang mơ, hóa ra anh thật sự đã về.”
Lục Thời Thâm khẽ xoa đầu cô, giọng nói chợt trở nên dịu dàng hơn hẳn: “Chị Tiền bảo bây giờ em đã có thai động rồi, con có làm phiền em không?”
“Giờ thì vẫn ổn, chưa thấy động tĩnh gì lớn lắm.” Cô cầm tay Lục Thời Thâm đặt lên bụng mình: “Anh sờ thử xem.”
Lục Thời Thâm như sợ chạm vào sẽ làm hỏng, chỉ khẽ áp bàn tay vào bụng cô rồi vội rụt lại, ánh mắt lộ vẻ lo lắng xen lẫn... kỳ lạ. “Em đã đi bệnh viện khám chưa?”
Dương Niệm Niệm nhận ra hắn đang nghi ngờ điều gì, nhưng lại vờ như không hiểu, đáp: “Khám rồi, mọi thứ đều tốt cả. Sau này anh có thời gian thì về thăm em nhiều hơn nhé, giờ bụng em lớn rồi, đi lại đến đơn vị không tiện lắm.”
Lục Thời Thâm không nhận được đáp án mong đợi, hắn trầm ngâm. Hắn sợ nếu hỏi thẳng, cô sẽ tủi thân vì không mang song thai, chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222871/chuong-645.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.