Dương Niệm Niệm vốn chưa từng m.a.n.g t.h.a.i nên chẳng có kinh nghiệm, nhưng lúc này cô cũng cảm thấy bản thân nên sắm sửa vài bộ đồ rộng rãi hơn. Nhỡ mà đúng là song thai như lời chị Tiền nói, không gian trong bụng đã chật chội, cô không thể cứ mặc mãi quần áo ôm sát, bó chặt lấy các con như vậy được.
“Chị Hồng Chi này, chị chuẩn bị nhanh một chút đi, em thay đôi giày xong rồi chúng ta cùng ra phố sắm sửa vài bộ đồ mặc.”
Tiền Hồng Chi đang định gấp nốt mấy bộ quần áo thì nghe Niệm Niệm nói vậy, vội vã đặt lại đống đồ ngay ngắn trên giường.
“Được thôi! Mấy bộ này về rồi gấp cũng chưa muộn. Tôi tranh thủ đi lấp cái bếp than lại đã, định đun ít nước sôi để pha trà, giờ thì chờ lúc về rồi đun tiếp vậy.”
“Dạ.” Dương Niệm Niệm đáp một tiếng, đoạn cúi người xuống thay đôi giày vải.
Cô tự hỏi không biết có phải vì bụng ngày một lớn nên cơ thể cũng trở nên yếu ớt hơn chăng, trước đây cúi người chẳng thấy có gì khó khăn, vậy mà giờ đây chỉ cúi xuống thay giày thôi cũng đã cảm thấy bất tiện đủ đường.
Cô thay giày xong xuôi, vừa bước ra khỏi phòng thì thấy Tiền Hồng Chi cũng vừa từ bếp đi ra, trên tay lủng lẳng một cái túi vải đã sờn cũ.
Dù bụng đã lùm lùm nhưng Dương Niệm Niệm vẫn thoăn thoắt cầm lái chiếc ô tô. Tới phố đi bộ, cô tìm một chỗ đỗ xe rồi cùng Tiền Hồng Chi vào cửa hàng quần áo. Hai người dạo hơn một tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222859/chuong-633.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.