Dương Niệm Niệm nhìn thấy sự thay đổi trên nét mặt của Ngô Thanh Hà. Cùng là phụ nữ, ánh mắt ái mộ trong đáy mắt Ngô Thanh Hà không thể nào qua mặt được cô. Cô vốn định nói gì đó, nhưng nghĩ lại lời của Lục Thời Thâm nói ra sẽ có sức công phá mạnh gấp trăm lần lời cô, nên cô im lặng.
Lục Thời Thâm lạnh lùng lướt mắt qua Ngô Thanh Hà, sau đó dừng lại ở Ngô Thanh Chí, giọng nói trầm hẳn: “Nhà họ Ngô quả thật là phát đạt, đấu giá miếng đất trị giá gần hai mươi vạn chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.”
Lòng Ngô Thanh Chí chùng xuống, sự chột dạ dâng ngập tận cổ họng. Hắn đang định giải thích thì Ngô Thanh Hà đã xen vào với lý lẽ rành rọt: “Dương Niệm Niệm cũng bỏ ra mấy chục vạn để mua hai mảnh đất đó thôi. Nếu không phải cô ta không giành được thì mảnh đất này đã bị cô ta tậu với giá mười bốn vạn rồi.”
Lục Thời Thâm vẻ mặt không chút biến sắc, giọng trầm đục: “Tất cả tài sản đứng tên nhà tôi đều đã được báo cáo với nhà nước, nguồn tiền hoàn toàn minh bạch. Không biết hai mươi vạn này của nhà họ Ngô… đã được khai báo chưa?”
Ngô Thanh Chí lo sợ em gái mình lỡ lời, cũng biết lúc này không phải lúc đối đầu với Lục Thời Thâm, vội vã tiếp lời: “Em gái tôi còn trẻ người non dạ, bồng bột chưa hiểu chuyện, vì tức khí với vợ cậu nên mới đấu giá bừa. Nhà họ Ngô làm gì có hai mươi vạn, vụ đấu giá đó đã xin hủy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222856/chuong-630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.