Ngô Thanh Hà có vẻ e dè, không dám ở lại đó chờ. Cô ta lườm Dương Tuệ Oánh, chất vấn: “Sao không phải là cô ở lại đây? Lỡ cô chuồn mất thì sao chứ?”
Dương Tuệ Oánh khinh khỉnh đáp: “Miếng đất đó do cô tự mình giơ bảng ra giá, giấy đăng ký cũng là tên của cô. Tôi rất sẵn lòng nán lại đây, nhưng cô thử hỏi mấy cán bộ xem họ có để cô ra ngoài không?”
Ngô Thanh Hà nhìn lướt qua mấy cán bộ gác cổng, sầm mặt, cay nghiệt nói: “Vậy cô nhanh chóng quay lại đi, đừng nán lại quá lâu, nếu không người ta lại nghĩ tôi không đủ sức mua, định quỵt tiền cọc mất.”
Dương Tuệ Oánh cười lạnh trong lòng. Cứ tưởng có Ngô Thanh Chí chống lưng là ván này đã chắc thắng à? Cô ta bước ra khỏi hội trường. Ngô Thanh Chí đang đội mũ, quấn chiếc khăn len dài màu xám che kín cả mặt. Thấy Dương Tuệ Oánh bước ra mà vẫn không thấy bóng dáng em gái đâu, hắn ngầm hiểu là đất đã được mua rồi.
Vẻ mặt Ngô Thanh Chí không giấu nổi sự hớn hở, hắn lật đật tiến lên hỏi: “Mua với giá bao nhiêu?”
Dương Tuệ Oánh thản nhiên đáp lời, vẻ mặt không mấy vui vẻ: “Tôi nói ra e rằng anh sẽ phải giật mình.”
Ngô Thanh Chí tự tin vẫy tay: “Lúc nãy anh đã nói rồi, tám vạn mốt cũng chẳng thành vấn đề.”
Dương Tuệ Oánh chất vấn ngược lại: “Nếu là thêm mấy vạn thì sao?”
Ngô Thanh Chí tưởng tai mình ù đi: “Hả? Cô nói bao nhiêu?”
Dương Tuệ Oánh nói thật: “Gấp đôi, tức là mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222854/chuong-628.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.