Sau khi làm xong thủ tục ghi chép ở đồn công an, Dương Niệm Niệm lái xe thẳng đến Bệnh viện số Hai để tìm bác sĩ Lưu.
Cô thẳng tiến đến phòng khám chỉnh hình của Bác sĩ Lưu. Bên trong đang có người khám bệnh, cô cũng không vội mà kiên nhẫn đứng khoanh tay quan sát. Bác sĩ Lưu trạc ngoại tứ tuần, khuôn mặt gầy gò với gò má cao, đôi mắt hơi lồi, hàm răng hô vểnh, và vẻ mặt thì lúc nào cũng đăm đăm. Khi khám bệnh cho bệnh nhân, bà ta càng cau có, trông khó gần phải biết.
Khi bệnh nhân trước mặt cầm đơn t.h.u.ố.c ra khỏi phòng, Dương Niệm Niệm thản nhiên ngồi xuống ghế, ánh mắt bình tĩnh nhìn bà ta.
Bác sĩ Lưu vẫn cắm cúi viết bệnh án, chẳng thèm ngẩng mặt lên. Thấy có người ngồi đối diện, bà ta buông một câu cộc lốc: “Không khỏe chỗ nào?”
Dương Niệm Niệm vẫn giữ vẻ thong dong, đáp lời: “Cánh tay trái của tôi bị gãy xương rồi.”
Bác sĩ Lưu dường như nghe ra điều gì đó lạ lùng, ngẩng đầu nhìn Dương Niệm Niệm rồi nói: “Cởi áo khoác ra, xắn tay áo lên để tôi xem.”
Dương Niệm Niệm làm theo lời bà ta. Bác sĩ Lưu vừa sờ nắn cánh tay cô vừa hỏi đau ở đâu. Nghe cô gái đáp “không đau ở đâu cả”, bà ta ngạc nhiên ra mặt: “Trước đây cô đã khám ở đâu rồi à?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dương Niệm Niệm lắc đầu: “Không ạ.”
Bác sĩ Lưu nhíu chặt mày, giọng điệu trở nên khó chịu: “Vậy sao cô biết mình bị gãy xương?”
Dương Niệm Niệm khẽ nhướng đôi mày thanh tú,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222845/chuong-619.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.