Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm nán lại An Thành năm sáu ngày trời, cho đến khi mọi việc về việc sửa đường sá đã được thu xếp đâu ra đấy mới bắt chuyến tàu quay về Kinh Thành. Vì không còn mấy ngày nữa là đến Tết Nguyên Đán, nên việc sửa đường sẽ phải dời lại sau rằm tháng Giêng.
Việc họ bỏ tiền túi ra sửa đường đã nhanh chóng được đồn thổi đến tận Kinh Thành chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi.
Ngọn nguồn là do Dương Trụ Thiên đánh mất chứng minh thư, hắn gọi điện về thôn hỏi han cách làm lại giấy tờ. Chưa kịp nói dăm ba câu đã nghe trưởng thôn líu lo kể chuyện Dương Niệm Niệm chi tiền sửa đường. Lời lẽ của ông ta hàm ý muốn Dương Trụ Thiên và Dương Tuệ Oánh cũng nên góp chút đỉnh tiền của vào việc sửa đường trong thôn. Có như vậy, với tư cách là trưởng thôn, ông ta cũng có thể lấy đó mà nở mày nở mặt khoe khoang với bàn dân thiên hạ.
Dương Trụ Thiên tức lộn ruột, mắng cho trưởng thôn một trận tơi bời. Em gái hắn lăn lộn vất vả kiếm đồng tiền mồ hôi nước mắt, cớ sao lại phải vung tiền sửa đường cho cả cái thôn này? Sau này, anh em họ cũng đâu có ý định quay về thôn mà định cư, con đường đó xài được mấy năm chứ? Sửa đường là công việc của nhà nước, có can hệ gì đến họ đâu? Dập điện thoại cái rụp, hắn giận tím mặt đi thẳng đến cửa hàng tìm Dương Tuệ Oánh mà trút bầu tâm sự.
"Tuệ Oánh này, vừa nãy anh gọi điện về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222823/chuong-597.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.