Quan Ái Liên gật đầu: “Thằng bé đáng lẽ phải lên lớp hai rồi, nhưng vì học hành không tốt nên phải ở lại lớp.”
Việc lưu ban vào thời này là chuyện rất đỗi bình thường, bởi vậy có những đứa trẻ đáng lẽ phải học cấp ba lại vẫn đang lẹt đẹt ở cấp hai. Biết vậy nên Dương Niệm Niệm cũng chẳng tiện nói thêm lời nào.
Bữa sáng là cháo loãng, khoai lang đỏ hấp và trứng gà luộc. Những món ăn này tuy giản dị nhưng so với cả thôn thì đã là một mâm cỗ rất tươm tất rồi. Phần lớn các gia đình chỉ cho vỏn vẹn một nắm gạo vào nồi, thái thêm vài lát khoai lang, nấu một nồi cháo lỏng bẹt rồi uống qua loa cho xong bữa. Thậm chí, có nhà còn chỉ ăn đúng hai bữa một ngày.
Sau bữa sáng, Mã Tú Trúc bắt đầu phân chia công việc.
“Mẹ dẫn Kiều Kiều ra ngoài chơi một lát. Nhược Linh lên lầu trông thằng bé Bảo Bảo. Còn Niệm Niệm, con giúp chị dâu dọn dẹp bát đũa nhé.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Bà ấy biết rõ cô con dâu út bây giờ rất có năng lực, không thể trêu chọc được. Nhưng vừa nhìn thấy cô, Mã Tú Trúc lại không thể nào kìm nén được cái tật cằn nhằn của một bà mẹ chồng. Nếu không được phát huy mấy lời chì chiết quen thuộc, bà ấy sẽ cảm thấy trong lòng bứt rứt khó chịu.
Quan Ái Liên vừa dọn bát đũa vừa nói: “Có mấy cái bát đũa đó thôi mà mẹ, không cần em dâu phải làm đâu, một mình con là đủ rồi.” Tay chân cô ấy thoăn thoắt, chỉ loáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222809/chuong-583.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.