Dương Niệm Niệm biết rõ ông Cù Hướng Hữu là người thấu tình đạt lý, ông ấy luôn đặt lợi ích chung của nhà máy lên trên hết, cho thấy tấm lòng tận tụy với công việc chẳng ai bì kịp.
"Chú Cù, chuyện của xưởng, chú cứ tự quyết định."
Bên cạnh, Trần Phương thấy vậy thì vui ra mặt. Chồng bà được bà chủ tin tưởng, còn gì mừng hơn thế nữa. Chẳng giỏi ăn nói, bà chỉ đành thể hiện tấm lòng bằng cách luôn tay gắp thức ăn, niềm nở mời mọc mọi người.
Lòng ông Cù Hướng Hữu cũng phấn chấn không thôi, song ông vẫn giữ thái độ điềm tĩnh, chẳng mảy may đắc ý, rồi nói tiếp:
"Cái lão Lưu Thắng ấy, giờ cũng ra riêng, mở một cái xưởng con con độ năm sáu công nhân. Lão ta từng mon men lôi kéo mấy sư phụ lành nghề bên mình, nhưng mọi người đều hiểu rõ tính cách lão ta, vả lại chính sách đãi ngộ ở xưởng mình tốt hơn, nên chẳng ai buồn đếm xỉa."
Ông ấy dừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Hiện tại xưởng rất ổn định, đối tác nước ngoài vẫn luôn hài lòng với chất lượng hàng hóa mình làm ra. Họ còn ngỏ ý muốn gia hạn hợp đồng thêm nữa chứ."
Khương Dương nghe vậy, mừng ra mặt cho Dương Niệm Niệm, bèn xen vào:
"Nếu lại gia hạn hợp đồng, sau này xưởng của cô sẽ trở thành đầu tàu kinh tế của Hải Thành cho xem."
Xưởng làm ăn phát đạt, Niệm Niệm tuy mừng ra mặt, song cô chẳng hề có ý định mở rộng quy mô sản xuất. Cô lắc đầu:
"Xưởng càng lớn, công nhân càng đông thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222803/chuong-577.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.