Khương Dương cũng nuốt nước bọt ừng ực, ánh mắt tràn ngập vẻ sùng bái, háo hức nói: "Anh Lục, anh giỏi quá chừng! Về sau có thời gian, anh dạy em vài chiêu nhé? Hồi nhỏ em mê võ thuật lắm, nếu không phải vì còn có em gái Duyệt Duyệt, có khi em đã lên núi xuất gia tu hành rồi."
Bố mẹ không còn, người thân không đoái hoài, lúc đó cậu chỉ dựa vào niềm tin phải nuôi lớn em gái mà cố gắng.
Khương Duyệt Duyệt đôi mắt lấp lánh, "Anh trai, anh học anh Lục trước đi, rồi học xong dạy lại em. Em cũng muốn học võ nữa!"
Lục Thời Thâm không ngại dạy Khương Dương vài chiêu, "Tôi có thể dạy cậu vài thế võ phòng thân đơn giản."
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Khương Dương mừng rỡ khôn xiết, "Nên sớm không nên muộn, chờ ăn cơm tối xong, anh dạy em vài chiêu luôn nhé? Em nhất định sẽ luyện tập chăm chỉ, không phụ lòng anh đâu!"
Lục Thời Thâm gật đầu, sau đó nhìn sang Dương Niệm Niệm, "Em cũng nên học theo vài chiêu."
Dương Niệm Niệm: "..."
Ủa? Cô có bảo muốn học đâu, sao tự nhiên lại lôi cô vào?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vừa rồi cô cũng bị động tác lên xe thoăn thoắt của Lục Thời Thâm làm cho lóa mắt. Đàn ông mà biết võ nghệ đúng là phong độ ra trò.
Cô hắng giọng, làm ra vẻ bình thản nói: "Tối rồi hẵng tính. Mà cậu mau bế Duyệt Duyệt lên xe đi thôi."
Khương Dương cười toe toét, bế Khương Duyệt Duyệt đặt vào khoang xe kéo, rồi khởi hành hướng về trạm phế liệu.
Vừa đến nơi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222800/chuong-574.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.