Bị cô em gái làm náo loạn một trận, Ngô Thanh Chí cũng chẳng còn chút thiết tha nào. Hắn đứng dậy, lấy chiếc áo khoác mặc vào rồi nói với Ngô Thanh Hà: "Đi thôi! Anh đưa em về. Sau này có chuyện gì thì cứ gọi điện cho anh, đừng khuya khoắt nửa đêm mà chạy đến đây. Con gái con đứa phải chú ý an toàn."
Ngô Thanh Hà đứng lên, liếc xéo Dương Tuệ Oánh bằng ánh mắt hằn học rồi hỏi: "Thế còn cô ta thì sao?"
Ngô Thanh Chí nhìn Dương Tuệ Oánh: "Em cũng về đi! Mai anh sẽ tìm em." Ở nhà hắn vẫn không được thoải mái như ở nhà Dương Tuệ Oánh, lần này suýt chút nữa đã làm hắn hết hồn.
Dương Tuệ Oánh không có ý kiến gì, cầm lấy chiếc túi xách trên sô pha khoác lên vai. Cô đang định chuồn đi thì Ngô Thanh Hà túm lấy quai túi, tức giận chất vấn Ngô Thanh Chí: "Anh, sao anh lại mua cho cô ta cái túi đắt tiền như vậy?"
Cái túi này cô ta từng thấy trong cửa hàng rồi, giá tới hơn ba trăm đồng bạc, gần bằng cả năm quần quật làm lụng của một người bình thường. Gia cảnh nhà cô ta tuy khá giả, nhưng mấy món đồ mấy trăm đồng như thế cũng không phải muốn mua là mua. Vậy mà anh trai cô ta lại chịu chi lớn như vậy cho một người phụ nữ lạ mặt, còn chưa bao giờ mua cho cô ta món nào.
Ngô Thanh Chí không mấy để tâm đến đồ lỉnh kỉnh của phụ nữ, nghe em gái nói vậy cũng không mấy ngạc nhiên. Dương Tuệ Oánh mở mấy cửa hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222796/chuong-570.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.