Ngô Thanh Hà vừa nghe giọng nói hờ hững của anh trai, liền biết hắn lại có cùng suy nghĩ với bố mẹ, cho rằng đây chỉ là chuyện cãi cọ vặt vãnh giữa hai cô gái, chẳng đáng để bận tâm. Cô bực bội nói:
“Phụ nữ thì sao? Anh thử nghĩ xem, tùy tiện một người phụ nữ nào cũng có thể bắt nạt em gái của anh, anh không thấy mất mặt à? Thiên hạ người ta ở sau lưng, không biết đã cười nhạo nhà họ Ngô chúng ta hèn nhát đến mức nào rồi.”
Ngô Thanh Chí vẫn đang cố suy nghĩ đã từng nghe cái tên này ở đâu. Thấy anh trai im lặng, Ngô Thanh Hà bèn ôm lấy cánh tay hắn lắc lắc, vừa nũng nịu vừa trách móc:
“Anh, anh có giúp em dạy dỗ Dương Niệm Niệm không? Nếu anh không giúp em, em cũng không thiết sống nữa! Chị cả đã bị người ta bắt nạt đến mức phải rời khỏi Kinh Thành rồi, giờ chẳng lẽ lại để em gái nhỏ của anh cũng bị bắt nạt đến c.h.ế.t sao?”
Không đợi Ngô Thanh Chí nói chuyện, một giọng nói sắc lạnh đột ngột vang lên sau lưng cô. “Cô nói ai đấy?”
Ngô Thanh Hà quay đầu lại, khinh thường nói. “Tôi nói chuyện với anh tôi, liên quan gì đến cô? Đừng tưởng ngủ với anh tôi một đêm mà có quyền xen vào chuyện nhà tôi. Người ngủ với anh tôi nhiều lắm, cô là cái thá gì? Vừa rồi tôi không đánh cô, là cô nên thắp hương mà tạ ơn trời đất đi!”
Một người phụ nữ dơ bẩn, dựa vào đâu mà dám bước chân vào cửa nhà họ Ngô? Ngô Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222794/chuong-568.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.