Dương Niệm Niệm đút hai tay vào túi áo, khóe môi cong lên một nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt lướt qua Khương Dương và Đỗ Vĩ Lập.
"Xem ra mấy ngày nay hiềm khích của hai cậu sâu sắc lắm cơ đấy?" Cô cất giọng trêu chọc.
Đỗ Vĩ Lập lập tức đổi giọng, mếu máo ra vẻ đáng thương: "Tôi nào dám có hiềm khích? Chỉ cần Khương lão bản đừng nổi giận là tôi đã mừng đến rớt nước mắt rồi ấy chứ."
Khương Dương chẳng buồn để ý đến lời châm chọc của hắn, cậu quay sang hỏi Dương Niệm Niệm: "Chị, khi nào chị về?"
Dương Niệm Niệm đáp: "Chiều nay nếu mọi người tập trung đủ, mai chị sẽ lên đường quay về luôn. Còn các cậu thì sao?"
Đội cứu trợ này là do một tay cô tổ chức, khi về cũng phải đưa tất cả mọi người về an toàn, không thiếu một ai.
Khương Dương nghe cô nói chuẩn bị về ngày mai, vẻ mặt nhẹ nhõm hẳn.
"Thời gian vàng để cứu người đã qua rồi, chúng em ở đây cũng chẳng còn tác dụng gì nhiều, cũng tính ngày mai sẽ về."
Nhắc đến chuyện nghiêm túc, Đỗ Vĩ Lập bỗng đứng đắn hẳn, nét mặt nặng trĩu. Hắn thở dài một hơi.
"Trước đây tôi nghe nói Thanh Thành động đất nghiêm trọng, nhưng đến đây rồi mới biết, nó còn kinh khủng hơn nhiều so với mình tưởng tượng."
Ánh mắt Dương Niệm Niệm thoáng hiện lên vẻ đau xót: "Hai người còn chưa đến Đại Oa trấn phải không? Bên đó còn nghiêm trọng hơn nhiều."
"Lúc đầu định đi, nhưng sau đó phát hiện phải đi qua con sông lớn. Mà nước sông thì dâng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222784/chuong-558.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.