Dương Niệm Niệm cười khẩy, giọng lạnh tanh tiếp lời: "Con gái thì sao? Đã biết mình là phái yếu thì nên biết điều, đừng gây sự. Đây không phải nhà cô, chẳng ai rảnh mà chiều chuộng cô như một tiểu thư đài các cả."
Ngô Thanh Hà tức tối trừng mắt nhìn cô. "Cô có biết tôi là ai không? Chỉ cần tôi nói một lời, nhà máy của cô sẽ phải gặp rắc rối lớn."
Vương Thành Thành nghe vậy, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ lo lắng. Hắn cũng nhận ra thân phận của Ngô Thanh Hà không tầm thường, lại thêm cái vẻ tiểu thư ương ngạnh. Hắn không sợ hãi, vì cùng lắm thì đổi nhà máy khác, nhưng nếu để liên lụy đến Dương Niệm Niệm thì không hay chút nào.
Dương Niệm Niệm bật cười thành tiếng. "Mặc xác cô là ai, nếu cô còn không nghe lời mà bị người khác b.ắ.n cho một phát đạn, thì bố cô có là vua cũng vô dụng thôi."
Toàn thân Ngô Thanh Hà bỗng toát mồ hôi lạnh, chợt nhớ lại. Lúc nãy có người đã dùng s.ú.n.g b.ắ.n con gấu, vị trí của viên đạn ở cùng phương hướng với Dương Niệm Niệm và Vương Thành Thành. Cô ta chắc chắn rằng Dương Niệm Niệm không có bản lĩnh đó, cho nên... rất có thể người đã b.ắ.n s.ú.n.g là Vương Thành Thành. Nghĩ đến đây, cả người cô ta run lên, không dám đối diện với ánh mắt của hắn.
Trương Thụ Ân sợ đến mức chân mềm nhũn, thân thể không tự chủ lùi về phía sau. Không khí đột ngột chùng xuống, lộ ra một sự quỷ dị đến đáng sợ.
Đúng lúc này, không biết ai đó bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222766/chuong-540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.