Mọi người giật mình vì tiếng la hét bất ngờ. Nhìn vẻ mặt hoảng hốt, thất thần của Cam Mỹ Lệ, Dương Niệm Niệm bỗng sực nhớ ra, ban nãy có người nhắc đến hai nữ đồng chí đến hỗ trợ cứu hộ ở đây. Chắc hẳn chính là Ngô Thanh Hà và Cam Mỹ Lệ.
Cam Mỹ Lệ là người của đoàn, chuyện cô ta muốn về hay ở lại không thể tùy tiện, phải có sự đồng ý của cả nhóm. Dương Niệm Niệm không lên tiếng, nhưng Ngô Thanh Hà thấy mất thể diện, liền mặt sầm lại, vội vàng cản cô ta lại:
"Chúng ta đều ở lại, cậu về làm gì?"
Cam Mỹ Lệ dường như đã suy sụp hoàn toàn, đầu óc quay cuồng, chỉ muốn quay về. Cô ta vừa khóc vừa lắc đầu, giọng nói run rẩy: "Tôi sợ lắm, tôi không muốn ở đây nữa!"
Cô ta là người đầu tiên phát hiện ra có người bị chôn vùi dưới đống đổ nát. Lúc nghe thấy tiếng cầu cứu, âm thanh ấy cứ như từ địa ngục vọng lên, nghe mà sởn gai ốc. Thật tình, ngay từ khi rời khỏi nơi trú ẩn ban đầu, cô ta đã có chút hối hận. Tinh thần vốn đã căng thẳng, giờ đột nhiên nghe thấy tiếng kêu cứu thảm thiết như thế, suýt chút nữa thì cô ta ngất đi. Vốn là một cô gái thành phố, chưa từng nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng này bao giờ. Nó hoàn toàn khác xa với những gì cô ta tưởng tượng. Cô ta chợt nhận ra mình chẳng hề đủ vững vàng tâm lý để tham gia công tác cứu hộ như vẫn lầm tưởng.
Ông chú người địa phương thấy cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222763/chuong-537.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.