"Cảm ơn thím."
Lục Hải Châu vui vẻ đón lấy gói quà vặt, rồi lại cùng hai đứa em trai chạy tót ngay vào căn phòng phía tây, chia nhau ăn quà. Cô bé không hề ăn mảnh, chia đều cho các em, đứa nào cũng tíu tít.
Chẳng mấy chốc, Lục Quốc Chí vai vác chiếc cuốc, từ ngoài đồng trở về. Vừa vào đến sân, ông đã cất tiếng hỏi đầy hăm hở:
"Ba nghe nói thằng Thâm với con dâu về rồi à?"
Lục Khánh Viễn đứng ngoài sân, đáp vọng vào:
"Về rồi ba, đang ở nhà trên đấy ạ."
Nghe thấy tiếng ba chồng ngoài sân, Dương Niệm Niệm và Lục Thời Thâm cùng nhau bước ra khỏi nhà.
Dương Niệm Niệm cất tiếng gọi: “Ba!”
Lục Thời Thâm cũng gọi: “Ba.”
Người lớn tuổi nào chẳng thích cảnh con cháu tề tựu, quây quần đông vui. Nhìn thấy cậu con trai út và con dâu đã lâu ngày không gặp gỡ nay trở về, lòng Lục Quốc Chí vui mừng khôn xiết. Ông hồ hởi cất tiếng:
"Ba vừa vào thôn, đã nghe mấy bà mấy cô hàng xóm bảo hai đứa bây về rồi. Mấy đứa nhỏ mừng quýnh chạy về nhà trước, về được là tốt rồi, về được là tốt rồi!"
Con trai út và con dâu có bản lĩnh làm ăn, cả làng ai nấy cũng đều thầm ngưỡng mộ ông.
Lúc này, Lục Khánh Viễn mang thau gà đã được làm sạch lông đến, đặt vào chiếc chậu men.
"Ba với thằng Thâm vào nhà nói chuyện trước đi, con làm nốt cái này xong sẽ vào ngay."
Lục Quốc Chí khoát tay: "Cứ để mẹ bây làm, bây đạp xe qua nhà bác Ba Ngô lấy chai rượu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222748/chuong-522.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.