Lý Phong Ích trầm ngâm một lát, thấy lời Dương Niệm Niệm nói cũng có lý, liền không còn thắc mắc gì thêm.
Lục Nhược Linh vốn không hiểu những chuyện làm ăn, chỉ lo chăm sóc con gái Kiều Kiều, không để cô bé quấy rầy hai người nói chuyện. Thấy vậy, Dương Niệm Niệm lo cô em dâu sẽ thấy nhàm chán nên chủ động đổi sang chuyện khác.
"Hôm nay đã khó khăn lắm mới đưa được Nhược Linh ra ngoài ăn bữa cơm, chúng ta đừng bàn chuyện công việc nữa."
Cô quay sang trò chuyện cùng Lục Nhược Linh: "Em đã chuẩn bị tươm tất mọi đồ đạc cho lần sinh nở này chưa?"
Lục Nhược Linh cười tươi: "Tất thảy đều đã sẵn sàng cả rồi. Tháng sau ba mẹ Phong Ích cũng sẽ lên thăm nom. Ông bà bảo hồi bé Kiều Kiều chào đời không về kịp, lần này thế nào cũng phải ở bên em. Còn mẹ em thì không ra được, bà bảo đường tàu vất vả lắm, tuổi già rồi không muốn lặn lội xa xôi."
"Mẹ không đến cũng chẳng sao. Bà ấy có tới thì cũng chẳng giúp được gì, có khi còn nói ra nói vào khiến em phiền lòng." Dương Niệm Niệm thẳng thắn bộc bạch.
Tuy nói miệng lưỡi bà Mã Tú Trúc giờ đã đỡ hơn chút đỉnh, nhưng bản tính nói năng không dễ nghe đã ăn sâu vào m.á.u rồi, đâu thể thay đổi ngay được.
Lý Phong Ích cười xen vào: "Chị dâu này, em thấy mẹ vợ sợ nhất là chị với anh Hai đấy."
Dương Niệm Niệm cười khẽ: "Bà ấy chỉ chuyên bắt nạt người hiền, càng nương tay càng được đằng chân lân đằng đầu."
Lời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222743/chuong-517.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.