Trịnh Tâm Nguyệt không chịu nổi cái vẻ ủy mị đó của cậu ta, vỗ mạnh vào tay Tiêu Ngũ một cái.
"Một đại nam nhi mà cứ mít ướt thế hả? Không thấy mất mặt lắm sao? Chúng ta chỉ tốt nghiệp thôi chứ có phải là 'đi về nơi xa lắm' đâu mà khóc lóc!"
Dương Niệm Niệm nhìn thấy dáng vẻ đó của Tiêu Ngũ cũng không nhịn được mà bật cười khanh khách, liền nhắc khéo.
"Cậu không phải còn muốn đi ăn cưới Tâm Nguyệt sao? Mới hơn hai tháng nữa thôi là chúng ta lại được gặp nhau rồi."
Tiêu Ngũ lúc này mới sực nhớ ra chuyện Trịnh Tâm Nguyệt sắp sửa kết hôn, nỗi buồn vừa dâng lên cũng tan biến sạch. Cậu ta gãi đầu, cười hì hì đầy ngượng ngùng: "Xem tớ này, suýt nữa thì quên khuấy mất chuyện đại sự như thế."
Nhắc đến chuyện kết hôn, Trịnh Tâm Nguyệt cười tươi roi rói như thể đang được nhúng vào vại mật ong. Cô hắng giọng, dặn dò: "Các cậu đến hôm đó nhất định phải có mặt đầy đủ đấy nhé! Bằng không thì sau này đến lượt các cậu lập gia đình, tôi cũng chẳng buồn đến chúc mừng đâu."
Tiêu Ngũ vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Chắc chắn rồi. Tớ còn chưa được thấy cậu mặc áo cưới bao giờ."
Trịnh Tâm Nguyệt lại nhìn về phía Dư Toại: "Học trưởng, nhất định phải đến đó nhé! Đến lúc đó cậu đi cùng Niệm Niệm một chuyến."
"Được." Dư Toại dịu dàng gật đầu đồng ý.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Nghĩ đến chỉ hơn hai tháng nữa lại được gặp mặt, tâm trạng ai nấy đều phấn khởi lên trông thấy.
Sống chung một phòng ký
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222740/chuong-514.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.