Nếu tiền phụng dưỡng mà được trả một lần, chẳng phải là coi như cắt đứt quan hệ mẹ con với bà ta sao? Giờ đây, những ngày tháng sung túc này đều nhờ vào con trai út và con dâu út. Nếu làm đến mức đoạn tuyệt quan hệ như vậy, thế nào ông Lục cũng sẽ ly hôn và đuổi bà về nhà mẹ đẻ cho mà xem.
Mã Tú Trúc hiểu rõ chuyện nào nặng nhẹ hơn ai hết. Thấy con trai út đang nổi giận lôi đình, bà ta không dám cãi cọ nửa lời, đầu óc lần đầu tiên tỉnh táo đến thế, vội vàng cười xòa nhượng bộ: "Thôi thôi, con đừng nóng giận. Sáng mai mẹ đưa Hồng Lệ về ngay, được chưa?"
Hồng Lệ nghe thấy chuyện "mượn giống" thất bại thảm hại, vành mắt đỏ hoe, tủi thân nức nở. Mã Tú Trúc trừng mắt liếc cô ta một cái đầy khinh thường: "Khóc lóc gì mà khóc? Chẳng phải vì cô lớn lên xấu quá đấy sao?"
Dứt lời, bà ta giật phắt hộp cơm từ tay Lục Thời Thâm, quay người đóng sập cửa lại, cúi xuống bàn mà ăn ngấu nghiến. Lặn lội đường xa đến đây, việc thì không thành, lại còn mất toi một năm tiền phụng dưỡng, không ăn một bữa cho đã miệng thì làm sao bà ta có thể nuốt trôi được cơn tức này?
Lúc này, Hồng Lệ nào còn tâm trạng ăn uống nữa? Hôm nay cô ta đã cố tình mặc chiếc áo ngắn đỏ chói mua khi cưới, vậy mà người ta căn bản chẳng thèm liếc mắt lấy một lần. Ở quê, một vài người đàn ông trong thôn biết chuyện của Mã Hạo nên ngày thường hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222736/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.