“Sao lại ngồi một mình trong nhà xem chiếc ti vi thế này, không ra ngoài chơi với các bạn hả?” Dương Niệm Niệm vừa bước vào, nhìn thấy thằng bé đang thui thủi một mình liền dịu dàng hỏi.
Nụ cười rạng rỡ trên môi cô còn chưa kịp tắt, đôi mắt An An đã thoáng buồn bã. Đôi bàn tay nhỏ xíu vô thức siết chặt vạt áo, cậu bé cúi gằm mặt, lí nhí đáp lời.
“Con không thích chơi với mấy bạn đó. Mấy bạn ấy cứ nói con không có mẹ, lại còn bảo là mẹ nuôi bây giờ về Kinh đô rồi, không cần con nữa, sau này cũng sẽ không quay lại thăm con nữa.”
Càng nói, giọng thằng bé càng nhỏ dần, câu cuối cùng gần như lạc giữa không trung. Nỗi buồn ấy khiến trái tim Dương Niệm Niệm như bị bóp nghẹt.
Thấy An An tủi thân, Khương Duyệt Duyệt đứng bên cạnh liền lớn tiếng phân trần: “Các bạn ấy nói bậy thôi! Chị Niệm Niệm chỉ cần rảnh là sẽ quay về thăm chúng ta. Sau này chúng ta cố gắng học thật giỏi, cũng thi được vào trường ở Kinh đô thì sẽ được ở gần chị mãi mãi!”
Dương Niệm Niệm mỉm cười, gật đầu đồng tình. Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ của An An, vừa xoa vừa nói. “Duyệt Duyệt nói đúng đó, mẹ nuôi chỉ cần có thời gian sẽ về thăm các con. Hơn nữa,” cô bổ sung, “đợi mẹ nuôi tốt nghiệp, thời gian rảnh rỗi hơn, muốn về lúc nào cũng được. Tết hay nghỉ hè, mẹ nuôi cũng có thể đón các con đến Kinh đô chơi. Đừng nghe những đứa trẻ khác nói lung tung nhé.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222723/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.