Dương Niệm Niệm chẳng hề sợ hãi, thẳng thắn đối diện với ánh mắt hắn. “Nếu anh còn dám dây dưa nữa, cứ thử xem tôi sẽ làm gì.”
Cô khẽ nghiêng người, ghé sát vào Dương Trụ Thiên. Giọng nói nhỏ nhẹ đến mức chỉ hai người mới nghe rõ, nhưng lại mang theo một sự lạnh lùng và ẩn chứa sức mạnh ghê gớm, khiến hắn cả đời không thể nào quên được.
“Chẳng phải các người đã sớm đoán ra tôi không phải là Dương Niệm Niệm thật rồi hay sao? Vậy thì hẳn phải biết, thủ đoạn của tôi còn tinh vi và tàn độc hơn thế này nhiều lắm. Chọc tôi phát cáu lên, tôi chỉ cần khẽ nhúc nhích đầu ngón tay thôi, cũng đủ khiến cho anh và Dương Tuệ Oánh cả đời sống trong bệnh tật, chẳng bao giờ được yên ổn nữa rồi.”
Nói đoạn, cô mỉm cười, một nụ cười nửa thật nửa giả mà Dương Trụ Thiên nhìn vào lại thấy lạnh toát sống lưng. Lông tơ trên người hắn dựng hết cả lên, mặt mày cắt không còn một giọt máu, đôi môi run rẩy, cả buổi trời không thốt được thành lời.
Dương Niệm Niệm hài lòng thu lại ánh mắt, xoay người kéo Trịnh Tâm Nguyệt vào trong trường.
Trịnh Tâm Nguyệt ngoái đầu nhìn Dương Trụ Thiên, thấy vẻ mặt hắn còn đầy kinh hãi, như vừa chứng kiến một thứ gì đó vô cùng rùng rợn. Trong lòng cô tò mò khôn tả.
“Niệm Niệm, cậu nói gì mà làm hắn sợ đến thế?”
Dương Niệm Niệm mỉm cười tinh quái. “Tớ nói với hắn là tớ bị ma quỷ nhập thân rồi. Nếu hắn còn dám trêu chọc, nửa đêm tớ sẽ ‘thăm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222709/chuong-483.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.