Lục Thời Thâm nhìn cô đầy ẩn ý, giọng trầm xuống: “Phó đoàn trưởng Ngụy vốn dĩ chưa già, mới ngoài ba mươi, chính là cái tuổi tráng kiện nhất.”
Dương Niệm Niệm ngước khuôn mặt nhỏ lên cãi lại: “Nhưng em nghe mấy chị quân tẩu buôn chuyện, đàn ông qua tuổi ba mươi là sức khỏe cũng xuống dốc theo, chỉ còn cái vỏ bọc bên ngoài thôi.”
Kiếp trước, cô từng nghe các chị em phụ nữ đã có chồng than thở rằng chồng mình sau tuổi ba mươi liền “lực bất tòng tâm”. Lục Thời Thâm đâu biết được điều đó. Anh nhìn cô, ánh mắt trở nên sâu thẳm, khẽ hỏi: “Ai đã nói với em chuyện đó?”
Cô chột dạ lảng tránh ánh mắt anh, vờ như không có gì mà tiếp tục nói: “Thì mấy chị quân tẩu ngồi lại với nhau thì tán dóc vậy thôi, chứ làm sao em biết được? Phó đoàn trưởng Ngụy ở tuổi này mà còn sung sức như vậy, chắc chắn là do đồng chí ấy thường xuyên rèn luyện trong quân đội. Xem ra đàn ông vẫn phải chịu khó tập tành, không thì đến tuổi là bụng phệ, nhìn đã mất thẩm mỹ, lại còn ảnh hưởng sức khỏe nữa.”
Lục Thời Thâm không biết những người khác như thế nào, cũng không muốn đôi co. Nhưng anh rất hiểu rõ bản thân mình, nên nghiêm túc khẳng định: “Anh thì sức khỏe vẫn tốt.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Dương Niệm Niệm không ngờ anh lại tự nhiên kéo chuyện về mình như thế, cô bật cười thành tiếng. Con ngươi đảo nhanh, cô bèn nhân cơ hội này “dặn dò” anh một chút kiến thức, bảo anh sau này phải biết “giữ sức”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222703/chuong-477.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.